Quán café cạnh nhà cứ mở mãi 2 bài này.
Có những khoảnh khắc, dù không hiểu tại sao, âm nhạc có thể làm người ta bật khóc.
Không hẳn vì hay.
Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân
Lòng tôi chiếc lá trên cành Thu về héo khô
Tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi
Người đi ra đi mãi, chốn xưa Thu vàng tôi chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương
Lòng tôi heo mây đã về, tôi còn vấn vương
Tôi còn nhớ thương khi Thu về
Bên trời một làn mây trắng lửng lơ trôi
Nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi
Dù biết ngày mai ngày mai nắng xuân không về
Trên cành lũ chim vẫn u mê
Dù biết người đi người đi sẽ không quay về
Sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai
Ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi Xuân theo chiều nắng phai
Bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ
Mỗi khi Thu về tôi nhớ người
Tình yêu như chuyện cổ tích
Cha đã lâu lắm không xem
Tình yêu như người bạn cũ
Mẹ đã lâu lắm không gặp
Một ô cửa trắng
Một cô bé giấu những giọt lệ giữa những vì sao
Rơi ngoài song
Trong một đêm lấp lánh ánh trăng
Đằng sau từng lời hờ hững
Là tháng năm sắp qua rồi
Đằng sau nụ cười hạnh phúc
Là tiếng khóc lúc không người
Một ngôi nhà vắng
Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông
Hay màu hoa
Đang chờ lúc xuân sang thức dậy
Rồi giấc ngủ đến cô bé mơ
mình là én bay trong sương mờ
Băng qua đại dương
Bay đến những thiên hà xa lắm
Để cho màu trắng
Như giấc mơ dịu dàng sẽ ở lại trong tim
Và trên mái nhà
Đàn chim én về cùng mùa xuân
Là âm nhạc của những giấc mơ. Sau một đêm dài, sẽ tan biến ngay thời khắc tỉnh giấc trong nỗi đớn đau thinh lặng.
Comment (1)
đớn đau bởi vì nó chỉ là một giấc mơ…
tuy sống thật ko đẹp như mơ, nhưng những giọt nước mắt, những vấp ngã giúp con người ta trưởng thành..,
em ko thích sống trong mơ, từ khi sinh ra đến nay, chỉ có một việc khiến em mong nó là mơ, ko cần đẹp, ác mộng cũng được…rất tiếc, nó là một sự thật…