Solitude (1-5)

Đang viết. Ở đây từ chap.1 đến chap.5. 5 chapters sẽ thành một entry.

Chống chỉ định những ai không ưa SA. Mở ngoặc luôn, SA, tức là shounen-ai, dạng boy-love-boy.

Yêu cầu bạn offline quay ra lập tức, hoặc nếu đọc thì không comment. Hơh hơh, nếu không thể hiểu thế giới của bạn Sai, thì quá là nguy khốn rồi.

Vào đề.

FanFiction (thứ 2, cái đầu tiên không post đâu)

Title: Solitude
Author: Sai Fujiwarano
Disclaimer: Không ai thuộc về tôi, nhưng một khi tên của họ ở đây, thì tôi có quyền lực tối thượng tạo nên sống chết.
Pairings: Hàn Canh - Hy Triệt
Rating: T (dễ nghi đến đoạn có cái rating này thì ko post nữa)
Summary: Oh Solitude, forever me and forever you*
Status: on working


1. Cửa sổ

.

Ngày đầu tiên Hàn Canh chuyển đến ngôi nhà, đó là một ngày mưa không ngớt.

.

Thành phố đã vào mùa mưa, suốt một tháng nay cứ rả rích rả rích, hết nhỏ rồi to, hết to rồi nhỏ, không khi nào ngưng được.

.

Chuyển nhà vào thời tiết như thế này, quả không mấy dễ chịu. Cứ phải cẩn thận tránh cho đồ đạc không dính nước, còn bản thân thì chẳng mấy chốc mà ướt đẫm.

.

Người anh thuê vận chuyển sau khi chất một đống đồ trong ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nhận tiền, đã lái chiếc xe tải màu vàng đầy những vệt gỉ đi thẳng. Chịu thôi, với số tiền ít ỏi anh có thể bỏ ra, chẳng thể đòi hòi anh ta làm gì hơn được.

.

Ngôi nhà này do một người quen thuê giúp. Là kiểu nhà gỗ một gác xếp, nhỏ, tối, và trong không khí đầy những vi sinh vật mang mùi ẩm mốc. Thậm chí ngói vài viên đã mục, trong mùa mưa được dịp phát huy tác dụng, nước trên trần cứ nhỏ xuống liên hồi, âm thanh đều đều buồn tẻ. Người chủ cũ bỏ lại một cái ghế sofa màu đỏ sẫm nằm chơ vơ ủ dột giữa sàn nhà đầy bụi, một cái giường đơn trên gác xếp, và, không hiểu vì sao, thêm cả một cây piano đen đóng nắp ở góc tường.

.

Cây piano có vẻ là vật được nâng niu nhất trong những thứ bị bỏ lại, có một tấm vải trắng phủ lên bảo vệ, khi kéo xuống, anh được dịp sặc sụa hắt hơi liên hồi vì đám bụi bốc lên dày như khói, một lúc sau mới tan được bất chấp không gian đầy hơi nước của những ngày mưa. Âm thanh còn khá tốt, làm thêm bằng việc làm phục vụ ở một quán café kiêm luôn chức vụ ca sĩ chơi piano đệm những lúc vắng khách, nên sự xuất hiện của nó đối với anh mà nói quả là một món quà thú vị.

.

Việc anh đi làm thêm, vừa giống như để kiếm sống, vừa như để không chết ngộp trong thế giới đầy chữ cỏn con của mình. Hàn Canh dịch sách, dịch những cuốn sách rất dài và rất buồn. Thỉnh thoảng cũng viết những truyện ngắn nhỏ, nhưng thường là dở dang.

.

Hàn Canh lặng lẽ kết thúc ngày bằng việc lau dọn căn nhà và sắp xếp những món đồ ít ỏi. Bàn con, ghế con, tủ con, trải đệm và gối chăn trên cái giường bị bỏ lại, đẩy cái sofa về vị trí khả dĩ, một ít quần áo, một ít dụng cụ làm bếp, một ít sách vở. Cộng thêm vào đó anh phát hiện đèn trong nhà đã hỏng, vòi nước đã tắc, máy nước nóng hỏng, sửa hết bọn chúng thì trời cũng chính thức vào đêm. Lúc hoàn thành, quay lên gác xếp thì nhận thêm món quà cuối ngày, cái cửa sổ bản lề gỉ sét quá lâu đã cứng lại, cứ cố định mở to, không tài nào đóng được. Hàn Canh trải qua đêm đầu tiên trong nhà trọ mới cùng giá buốt, nửa đêm theo khoảng cửa sổ mở toang mà thổi thốc vào nhà.

.

Ngày thứ hai ở ngôi nhà mới, anh phát hiện kể ra nơi này cũng có chỗ thú vị.

.

Đó là chuyện của ô cửa sổ. Nó thực ra có một balcon nhỏ đầy hoa. Là cúc dại, trắng, bé nhỏ, khiêm nhường và đáng nâng niu. Cánh cửa sổ càng không đóng lại được vì vướng hoa. Ngoài ra, nó đối diện ô cửa sổ nhà bên cạnh, chỉ cách khoảng chưa đầy 1m, đưa chân lên balcon, nhún một cái là đã qua thật dễ dàng.

.

Từ cái cửa sổ phòng ngủ ấy nhìn ra, ngoài một mảng tường vàng loang lổ rêu, và cánh cửa sơn xám đóng kín của nhà bên, chẳng còn có thể nhìn thấy gì được.

.

Hàn Canh đi ngang nhà hàng xóm, luôn để ý thấy cửa ra vào cũng khóa chặt, ban đêm không có đèn, hẳn là đã bỏ hoang rồi. Nghĩa là anh có thể không sửa cánh cửa sổ, bảo toàn cho mấy bông hoa mà không ngại có người từ bên kia nhìn chòng chọc vào phòng mình. Còn trộm ? Không ngại. Nói như Banzac, nhà Hàn Canh ban ngày đốt đuốc còn không tìm ra tiền, trộm nào có thể tìm thấy vào ban đêm ?

.

Tuy nhiên sau khoảng một tuần, anh biết suy đoán của mình lầm.

.

Một buổi tối, nhà bên kia đột nhiên có động. Đèn ở tầng 2 đối diện phòng ngủ bật sáng, cánh cửa sổ màu xám lâu nay bỗng nhiên đóng kín bỗng nhiên bật mở. Hàn Canh đang đọc sách trên giường vội bật dậy. Không có ý tò mò, nhưng rõ ràng anh biết người nhà bên kia không giống như vừa mới chuyển nhà, căn phòng bên đó tuy rất lộn xộn, nhưng không có dấu hiệu bị bỏ hoang, càng không có dấu hiệu mới được dọn đến.

.

Trên bệ cửa sổ xám, trong đêm đột nhiên xuất hiện hai đốm sáng màu xanh kỳ lạ. Anh giật mình, định thần nhìn lại thì ra là một con mèo đen vừa uể oải nhảy lên, đưa đôi mắt nhìn anh không chớp.

.

Bóng người xuất hiện ngay sau đó. Trong bóng tối chỉ mơ hồ thấy một đôi mắt rộng tĩnh lặng như mặt hồ và những sợi tóc dài chấm vai xoăn nhẹ ánh lên như cước vì ngược sáng.

.

Hàng xóm cứ đứng như thế khoảng vài phút, nhìn thẳng vào phòng anh qua ô cửa sổ, như cái cách mà anh đang lặng lẽ nhìn họ từ trên giường ở bên này. Rồi sau đó, lặng lẽ đóng cửa lại. Một lát sau, đèn bên kia cũng tắt. Lại chìm vào thinh lặng.

.

Hàn Canh nghĩ, giống như là một câu chuyện ma vậy, lúc sững sờ nhìn con người kia, anh giống như là bị đóng băng, cảm thấy đến máu trong người cũng không chảy nữa, đến lúc này cũng không biết liệu là có thật hay không.

.

.

2. Solitude

.

Người nhà bên kia thể hiện sự có mặt của mình đều đặn. Đi cả ngày, tối về nhà, không vì ngại ánh nhìn của anh, cứ về là mở cửa sổ. Cậu ta - ừh, cậu ta, giờ thì Hàn Canh biết cậu ta là con trai, thường thay áo ngay trước mắt anh. Không phải anh cố tình nhìn, chẳng qua nó cứ đập vào mắt.

.

Bây giờ thì, dưới ánh đèn, anh biết cậu ta đẹp. Đẹp đến kỳ lạ. Mắt to, trong suốt, ánh nhìn phẳng lặng như mặt hồ.

.

“Cậu ta cứ rực lên như một bông hướng dương”, anh nghĩ. Mà hướng dương, đối với anh mà nói, là một loài hoa rất khó chịu. Đầy sức mê hoặc, nhưng lúc nở thì kiêu hãnh đến mức đáng sợ, còn lúc tàn lại ủ dột não người.

.

Cậu ta cứ khoảng 6h tối là về đến nhà, sau khi mở cửa sổ sẽ biến mất khỏi khung cửa và trở ra với tóc đầy nước ướt đẫm, mở TV, ngồi lên ghế sofa đối diện TV, cứ thế mà đọc, hoặc viết, hoặc làm mấy trò vớ vẩn với con mèo đen. Thỉnh thoảng, cậu ta thay áo ngay bên cửa sổ, trước mắt anh, cánh tay trắng, bờ vai rộng và màu da mịn như lụa, cảm giác như đang khiêu khích vậy.

.

Mèo và người nhà đó, khiến anh vừa bất an vừa cảm thấy bị thu hút. Đã đẩy anh vào tâm trạng thủ thế, còn luôn ưu ái tặng anh những ánh nhìn phẳng lặng nhưng có cảm giác thấu suốt đến ghê người. Tuy nhiên, không hề có ý động chạm, không giao tiếp và đến một cánh hoa cúc ở balcon cũng không hề phạm vào.

.

Hàn Canh cố gắng sửa lại cánh cửa, nhưng xem ra không mấy tác dụng. Không sửa được, anh thậm chí còn làm nó suýt nữa long ra hẳn, rơi thẳng xuống khoảng đất giữa hai bức tường mọc đầy cỏ dại bên dưới. Hàn Canh ngồi thừ ra nghĩ, đã không có gì để bị lấy mất, anh phải phí thời gian sức lực vào đây làm gì! Bèn tặc lưỡi bỏ đi chuẩn bị đến quán làm việc sau khi đã quay qua nhìn cánh cửa xám đang đóng kín. Cơ bản là dù không thừa nhận, nhưng mơ hồ anh biết rằng nhìn thấy người nhà bên kia vào mỗi tối, đã giống như một thói quen không thể bỏ mất rồi.

.

Hôm đó, ở quán, Hàn Canh chợt thấy bất an kỳ lạ, anh chơi đi chơi lại mãi Solitude, chỉ cái tên thôi đã gợn trong lòng nỗi khó chịu. Những người khách không hài lòng với sự lơ đãng của waiter. Anh xin về sớm.

.

Trên phố trời đã thôi mưa, đổ vào một mùa gió rất nhiều.

.

Sách dịch chưa xong, tiền trong túi cũng dần cạn. Anh đi bộ để tiết kiệm tiền bus. Trên quãng đường dài nghĩ về sự cô độc của chính mình.

.

Anh thường nuôi cô độc để viết truyện. Nhưng lại cũng thường không viết được.

.

Truyện thì phải có nhân vật, đặt cho một cái tên, tìm cho một tính cách, vẽ nên một ngoại hình, rồi viết … Đến lúc được một ít rồi, thì sẽ vì những gì đã nuôi cho câu chuyện mà bỏ dở. Nuôi sự cô độc trong tâm thật giống như châm lửa cho dây cháy một quả mìn rồi ngồi đó mà nhìn ngắm, đến hạn là sẽ tan tác hết cả. Đó là khi sự cô độc nuôi cho nhân vật, đã biến thành của riêng của người viết, đầy khả năng sát thương. Anh biết ở phương diện sáng tác, mình còn nghiệp dư lắm, rồi sẽ không còn viết tiếp nổi nữa, hoặc nếu có thể, nhân vật đã không còn là nhân vật, mà trở thành người viết trá hình.

.

Mùa đông này gió đã về thành phố thổi tơi bời.

.

Về người ở nhà bên kia … Anh nghĩ rằng, mình đã cô độc đến mức coi việc ngắm nhìn cuộc sống một cậu con trai nhà bên là thú vui mất rồi.

.

Anh ngửa mặt nhìn trời. Đầy mây nặng như chì, trời mùa đông chỉ có gió và giá buốt. Nhớ đến thái độ lạnh lẽo bí ẩn của cậu ta và ánh nhìn khiêu khích hướng về phía anh lúc cởi chiếc áo qua khỏi đầu, bất giác lại bật cười.

.

Cậu ta đêm đó không về nhà. Hàn Canh đột nhiên lại có một đêm trằn trọc vì lý do không đâu.

.

Trời dần về sáng, bất chợt có mưa.

.

Hàn Canh vừa mới thiếp đi được một chốc, vì tiếng mưa mà tỉnh giấc.

.

Nhà bên có ánh đèn, lại có tiếng lục đục. Hàn Canh nhìn sang, chợt thấy cậu ta đang nằm dài trên sofa, qua màn mưa, hình như đang nhìn về phía anh. Hàn Canh với tay mở đèn. Cố gắng nhìn xuyên qua những giọt nước lấp lánh đang rơi hỗn loạn ngoài trời.

.

Cậu ta đột nhiên đứng lên, đi về phía cửa sổ, tay với ra phía trước, đến cửa sổ, lại đột nhiên ngã xuống.

.

Hàn Canh vô thức bật ngay dậy. Chính lúc đó anh cũng không biết bản thân đang làm gì, chỉ thấy mình đi về phía cửa sổ, leo lên balcon. Bàn chân không cẩn thận đã dẫm phải vài bông cúc bé nhỏ. Anh nhún người, nhảy qua nhà bên.

.

Hàng xóm của anh đang nằm trên sàn. Tóc ướt đẫm bết vào gương mặt trắng như sáp, ánh mắt rộng không còn tĩnh như mặt hồ nữa, đang nhìn anh đau đớn.

.

Người cậu ta bê bết máu.

.

.

3. Hy Triệt

.

Hàn Canh bế xốc cậu ta lên sofa. Nhưng cậu ta không chịu buông anh ra, cứ níu mãi lấy cổ thì thầm khó nhọc. Hàn Canh phải cúi sát cậu ta mới nghe được: “Rời … rời khỏi … đây ngay!”. Anh không nghĩ được gì nữa. Vội tắt đèn, hơi khó khăn một chút, đã đưa được cậu ta qua nhà mình bằng đường cũ, còn cẩn thận đóng cánh cửa sổ xám lại. Anh tắt hẳn đèn trong nhà, bế cậu ta xuống tầng dưới, đặt trên cái sofa đỏ.

.

Cậu ta có vẻ đang hoảng loạn. Khi anh dợm đứng lên, cậu ta không buông, cứ ôm mãi lấy cổ, tay làm dấu hiệu im lặng. Trong bóng tối, Hàn Canh thấy ngón tay cậu ta trắng như sáp đặt hờ trên môi, ánh mắt khẩn cầu, anh chợt dịu ngay lại. Cậu ta ôm siết lấy anh, cứ như sợ buông ra một khắc anh lập tức sẽ gây tiếng động.

.

Tiếng mưa rơi rất lớn. Anh lắng tai nghe, bên nhà bên có tiếng động. Hình như một có một bọn người đang thét lát sục sạo. Cậu ta suốt thời gian đó càng níu chặt lấy anh không rời. Đến hơi thở cũng trở nên khẽ khàng. Anh biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, bất giác cũng thấy mình đầy căng thẳng, mồ hôi rịn ra như tắm.

.

Một lúc sau, bọn người kia hình như đã bỏ đi. Trời đã hửng sáng, nhưng mưa vẫn rơi không ngớt.

.

Cậu ta lúc này mới từ từ buông anh ra, dường như đã kiệt sức, nằm yên trên ghế không động. Anh phát hiện ra cậu ta bị một vết thương rất lớn ở phần ngực sát vai phải, máu chảy không ngừng, đã ướt cả ngực áo anh như thể chính anh cũng bị thương vậy.

.

Hàn Canh trở nên luống cuống, không nghĩ được gì thêm, vội đứng lên định đi tìm bác sĩ. Ngay lập tức, lại bàn tay kia níu anh lại. Lại chỉ cần nhìn ánh mắt, Hàn Canh biết câu cậu ta định nói là gì. Là: “Đừng đi !”.

.

Anh thở dài, đành vội vã đỡ cậu ta ngồi dậy, cởi áo và băng bó vết thương. Tủ thuốc nhà anh ngoài thuốc cảm, đau bụng và sát trùng ra không còn gì. Anh băng cho cậu ta bằng một mảnh vải áo sơ mi cũ. Vết thương băng chưa xong, cậu ta đã thiếp đi. Trong cơn ngủ mày vẫn còn vương nếp nhíu đầy lo âu, trông thơ trẻ như đứa bé trong mơ gặp cơn ác mộng.

.

Cậu ta ngủ li bì trong suốt một ngày sau đó và dần lên cơn sốt. Hàn Canh không dám mời bác sĩ, không dám rời khỏi nhà. Anh cho cậu ta uống kháng sinh và liên tục thay khăn đắp ở đầu. Anh xin nghỉ làm. Cứ ngồi suốt một ngày thay khăn, và cho cậu ta uống nước. Còn cẩn thận nấu thêm một ít cháo.

.

Hàn Canh thực sự không biết, cũng không mảy may nghĩ rằng tại sao anh lại làm như thế. Lúc đó, trong lòng anh, trong đầu, trong huyết quản, chỉ có duy nhất một ý nghĩ choáng ngợp chế ngự cả con người: Phải bảo vệ cậu ta.

.

Người này, nhìn gần, quả không sai là một mĩ nam tử. Một kiểu đẹp không đơn thuần do đường nét gương mặt tạo thành, nó giống như là khí chất, từ máu con người mà nhè nhẹ lan tỏa. Những lọn tóc nâu vàng mềm rũ rượi trên vầng trán phẳng, khóe môi thinh lặng và khẽ giật giật khi đau đớn. Giấc ngủ lịm trong cơn sốt của cậu ta khiến người ta quả là không nỡ nhìn, cứ thấy giống như đó là một thiên thần mắc đọa, sẽ không ngần ngại mà dâng cả bản thân mình để cậu ta được sống.

.

Hoặc ít ra, là Hàn Canh, ngay lúc đó, không hiểu vì lý do gì, trong lòng có cảm giác rất mãnh liệt rằng mình có thể làm tất cả để cậu ta tỉnh lại.

.

Đến trưa ngày thứ hai, cậu ta đã mở mắt. Lúc ấy Hàn Canh đang thiếp đi trên tư thế nửa ngồi nửa tựa vào sofa.

.

Cậu ta lúc tỉnh, gây tiếng động bằng cách gạt một ly nước trên bàn xuống, đổ tung tóe và vỡ tan tành, một mảnh vỡ văng vào tay cậu ta, tứa máu. Giọt máu rớt tên tay Hàn Canh. Anh lập tức tỉnh. Hốt hoảng còn chưa hiểu chuyện gì, đã nghe tiếng cậu ta khó nhọc thanh minh:

.

“Xin lỗi, tôi muốn uống nước …”

.

Hàn Canh nhanh chóng thu dọn mảnh vỡ. Lấy nước rồi đỡ cậu ta ngồi dậy.

.

“Cậu tên gì ?”

.

“HeeChul”

.

“Hee … Chul … ?” - Anh khó nhọc bắt chước thứ tiếng lạ.

.

“Ah, Hy Triệt, như thế anh dễ gọi hơn”

.

“Hy Triệt … Uhm … Cậu bao nhiêu tuổi ?”

.

“Hai mươi ba ngàn … Àh, hai mươi ba.”

.

Hơn anh một tuổi, Hàn Canh nghĩ thầm, nhưng về vấn đề xưng hô, gọi cậu ta là anh thật không đáng.

.

“Tôi là Hàn Canh. Cứ gọi tôi là Hàn Canh.” - Anh tự giới thiệu.

.

Sau màn làm quen, cả hai chìm vào im lặng. Cậu ta, cái người tên Hy Triệt vẫn thức, nhưng có vẻ không thèm để ý đến anh nữa, cứ nhìn mãi lên trần nhà. Hàn Canh lặng lẽ tiếp tục công việc của mình, thay khăn, nấu lại cháo cho cậu ta ăn, rồi cho cậu ta uống thuốc.

.

Anh nhận ra thân thể Hy Triệt phảng phất thơm mùi oải hương.

.

.

4. Nguy hiểm

.

.

Tình hình Hy Triệt mỗi lúc một tệ hơn. Thiếu thuốc, vết thương không lành nổi, lại thêm việc bị mắc mưa, cậu ta suốt hai ngày cứ trong cơn sốt ngầy ngật, đến ngày thứ ba thì đã bắt đầu lên cơn mê sảng. Hàn Canh lo lắng, muốn đưa cậu ta đi viện, nhưng Hy Triệt nhất định không chịu. Mỗi lần anh định nhấc cậu ta lên là cậu ta lại mở choàng mắt, cố ghì xuống. Nhìn vào đôi mắt trong suốt kiêu hãnh giờ lại đầy van lơn, có sắt đá cũng tan, anh lại phải nhè nhẹ đặt cậu ta trở lại.

.

Hàn Canh, để tránh bản thân quá sốt ruột, đành lấy sách ra ngồi ở bàn, ngay bên cạnh cậu ta tiếp tục dịch cuốn tiểu thuyết dở dang.

.

Hy Triệt đau và rên khẽ. Có lẽ cậu ta nghĩ đang phiền anh, đến tiếng rên cũng như cố kiềm, chốc chốc lại ứa ra âm ỉ. Hàn Canh không thể nào tập trung dịch được nữa. Lòng anh động như hồ ngày mưa. Cảm giác vừa lo lắng, vừa khó chịu, lại vừa hoang mang không biết bản thân đang làm gì. Anh bỏ sách, ngồi xuống piano, dạo một khúc, rồi sau đó vô thức đàn hết bài này đến bài khác.

.

Hy Triệt có vẻ như thích Solitude, lúc anh đàn vừa xong, cậu ta kêu lên khe khẽ yêu cầu chơi lại.

.

Oh, solitude …

Forever me and forever you …

.

Ca khúc của Evanescence. Suốt cả mấy phút ca từ chỉ đọng lại mỗi “solitude”, “me”, và “you” … Giống như một cơn mơ bàng bạc, cảm giác giá lạnh ngày đông, cảm giác bản thân là kẻ duy nhất ngược chiều trên phố, là cái mênh mông trước mắt khi đứng ở biển … Thế giới rất rộng, nhưng lại không kết nối. Mỗi người giống như một quả bóng đầy căng cô độc, bay lửng lơ giữa trời.

.

Hàn Canh nghĩ, mỗi ngày anh thức dậy, rồi dịch đến trưa, rồi đi làm, trời sập tối trở về nhà, tự nấu cho mình một bữa cơm, điện thoại cũng quá lâu không dùng đến, bạn bè đã giống như những mảng ký ức xưa cũ. Cuộc sống dần gói lại bé như một viên bi, trong lòng viên bi chỉ đầy những hình ảnh về nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đang dịch, những bản nhạc chơi ở quán, capuccino hay expresso. Giờ thì vì cái gì, đã dung nạp thêm một Hy Triệt không có trong tay cái gì thêm ngoài một cái tên, một con số, một gương mặt tựa thiên thần mắc đọa đang chìm trong cơn sốt, và mùi oải hương phảng phất từ cơ thể. Anh nghĩ, có lẽ sự cô độc trong anh đã biến cuộc sống của cậu ta thành một thứ gì đó đầy sức hút, một thứ đủ gần để anh nhìn ngắm, và (ngỡ là) đủ xa để không chạm vào. Hoặc giả, là chính anh không nghĩ giờ đây cần hơi thở con người đến mức nào mà trong tâm lại không thừa nhận.

.

Hơi thở của Hy Triệt, đầy mùi oải hương, bốn ngày qua đã dần lấp đầy ngôi nhà gỗ lạnh lẽo.

.

Anh chơi hết năm lần Solitude, quay lại thì Hy Triệt đã chìm vào giấc ngủ khó nhọc. Trong cơn mơ thỉnh thoảng lại thầm thì bằng thứ tiếng gì anh không hiểu.

.

Anh thừa lúc Hy Triệt ngủ ra ngoài mua ít gạc và thuốc. Trời vẫn mưa. Nhưng đổi kiểu. Không còn là những hạt nước bay hỗn loạn dữ dội, chúng rơi thẳng xuống từ trời, trở nên rả rích ủ dột buồn rầu.

.

Lúc anh quay lại, Hy Triệt đã biến mất.

.

Hàn Canh khi mở cửa ra, bước vào phòng khách và nhìn thế chiếc ghế sofa trống hoác, đã cảm thấy tim như bị hẫng một nhịp và lập tức chìm vào cơn hoảng loạn. Anh điên cuồng lục tung nhà mình, phòng tắm, bếp, phòng ngủ trên gác xếp. Không có ! Không có ! Không có ! … Hy Triệt giống như bốc hơi, hoàn toàn không để lại dấu vết. Thứ duy nhất chứng nhận cậu ta từng ở trong căn phòng, là một làn hơi oải hương mỏng mảnh vương lại trên ghế sofa.

.

Thôi đúng rồi, anh nghĩ, cậu ta có thể đã quay lại nhà mình. Hàn Canh đâm bổ lên gác xếp, theo lối cửa sổ để sang nhà Hy Triệt.

.

Suốt bốn ngày không để ý đến balcon, hoa cúc dại vì mưa quá nhiều đã bị vùi dập, từng đám ngã rạp nhòe nhoẹt nước. Màu hoa và lá hình như đã bị phai đi, nhìn như một bức ảnh màu sepia cũ kỹ.

.

Phòng Hy Triệt bệ cửa sổ đã ướt đẫm vì đóng không chặt, nước chảy cả vào nhà, tràn trên sàn, thấm vào tấm thảm đỏ dưới sofa, tỏa mùi ngai ngái khó chịu. Rất tối, đèn đã vỡ, những mảnh nhựa và thủy tinh rơi dưới đất. Một mảng tường rất lộn xộn, hình như là để trang trí, treo đầy ảnh, tranh, nhưng lại không theo bất cứ trật tự nào, giống như trong lúc đính chúng lên, chủ nhân đang trong một cơn say vậy.

.

Hàn Canh lần từng bước trong căn phòng. Cố tìm dấu hiệu của một ai đó vừa về đây.

Không gian thinh lặng.

.

Đột nhiên vang lên tiếng đổ vỡ rất lớn. Ở nhà anh. “Hy Triệt quay về ?” Hàn Canh nghĩ, ngay lập tức quay đầu định qua cửa sổ.

.

Vừa chạm tới bệ cửa, cánh cửa xám bất ngờ đóng ập lại. Có một khối gì rất lớn và nóng bừng bừng đổ vào người anh.

.

“Đừng !”

.

Là Hy Triệt. Cậu ta đang đứng không vững tựa vào người Hàn Canh, có lẽ đã dùng hết sức từ sau lao tới kéo cánh cửa. Hy Triệt run rẩy, lặp lại câu nói đầu tiên đã nói với anh : “Rời … khỏi đây … ngay !”. Dứt câu, cậu ngã ập xuống, ngất đi.

.

.

5. Sonata màu huyết dụ

.

.

Trời mưa rất lớn. Đến mức tiếng mưa có thể khỏa lấp cả tiếng thét của một lũ người đang điên cuồng lục lọi bên nhà Hàn Canh, tất nhiên che mờ được tiếng thở căng thẳng của anh, và tiếng rên khe khẽ của Hy Triệt vì đau trong vô thức. Họ đang đứng trong bóng tối của gầm cầu thang nhà Hy Triệt.

.

Hàn Canh không đủ thời gian rời khỏi đó như lời Hy Triệt nói. Không thể dùng cửa sổ, anh bế Hy Triệt xuống dưới, vừa đến cầu thang thì cửa ra vào bật mở, chút ánh sáng yếu ớt ngày mưa và hơi nước ùa vào nhà, anh vội vã nép mình sau gầm chân cầu thang gỗ. Trong bóng tối, thính giác bỗng nhiên sắc bén đến kỳ lạ, anh nghe rõ tiếng tim mình đập nhanh đến tức ngực, tiếng thở rối loạn của bản thân, và mỗi cử động nhỏ trong thinh lặng của Hy Triệt.

.

Có ít nhất là 3 người, không tiếng nói, chỉ có tiếng bước chân. Tiếng bước chân vang lên càng lúc càng gần, đúng một đoạn từ cửa ra vào đến cầu thang, cách chỗ Hàn Canh và Hy Triệt chưa đầy 1m.

.

Tiếng mưa rơi rất rõ.

.

Bọn chúng cứ đứng mãi đó, ngoài phía sàn nhà đầy bụi có ánh sáng. Trong bóng tối, Hàn Canh nghe máu chảy trong người rần rật, đột nhiên trở nên lạnh ngắt.

.

Bọn người kia có vẻ như đã chán đứng như tượng, hoặc nghĩ căn nhà đã được lục soát đủ vào lần trước, quay bước đi ra.

.

Tiếng bước chân vừa ra đến cửa, Hy Triệt bỗng nhiên tỉnh lại, cựa mình rên khẽ. Hàn Canh hốt hoảng kéo đầu Hy Triệt vào sát ngực mình, cảm giác như có thể dùng quãng thời gian còn lại của bản thân để đánh đổi lấy vài giây vô hình ngay thời khắc đó.

.

Hy Triệt có lẽ đã lấy lại ý thức, trong lòng anh có thể cảm nhận sự căng thẳng từ từng thớ thịt, làm một cử chỉ khó hiểu, nhưng lập tức khiến Hàn Canh thoát khỏi cơn tê dại. Cậu ta đưa nhẹ bàn tay của mình lên phần cổ lạnh cóng của anh, khẽ rướn đầu lên cao, lướt môi qua làn da lạnh giá, hơi thở nhẹ nóng rực đầy mùi oải hương.

.

Cánh cửa, sau mấy giây đông cứng, đã từ từ đóng lại, trả cho căn nhà bóng tối mờ đục, nhưng an toàn.

.

Hàn Canh cảm thấy như bản thân vừa bước qua sợi dây sống chết, anh duỗi chân ngồi bệt xuống sàn, bỗng nhiên cảm thấy tai chỉ đầy tiếng mưa, mắt mờ đi, không phải vì bóng tối. Là do mồ hôi anh đã chảy ướt mi, tràn vào mắt, mặn, xót và cay kỳ lạ. Môi Hy Triệt vẫn đang ở trên cổ anh. Hàn Canh thấy cảm giác đó rất dịu dàng.

.

Trong bóng tối ở chân cầu thang, anh đã ôm Hy Triệt ngồi suốt một giờ sau đó. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, anh ngửi thấy trong không khí mùi căng thẳng của bản thân đang dần tan đi, thay thế bằng hơi thở đầy mùi oải hương của Hy Triệt, hơi nước lạnh giá hãy còn lưu lại, vờn mát trên những ngón tay bất động.

.

Mưa vẫn đang rơi ngoài trời.

.

Đã rơi suốt bốn ngày, vẫn không có dấu hiệu sẽ dứt.

.

Hàn Canh cảm thấy buồn ngủ, từ từ cảm thấy mình đang chìm vào một cơn mê.

.

Hy Triệt rất yên lặng dù đang thức, hơi thở ấm trên cổ anh vẫn chậm và đều.

.

Trong cơn mơ lễnh đễnh, Hàn Canh nghe trong tiếng mưa có những âm thanh piano nhè nhẹ, một bản sonata êm ái và buồn rầu, thấy man mán hình ảnh một cánh hoa đã chết gục trong màn nước xối xả, màu cuống đổ nhạt, nhìn như bức ảnh màu sepia cũ kỹ.

.

Đột nhiên, bản sonata ngừng bặt. Rồi lập tức vang lên tiếng thét chói tai của một nốt cao, là tiếng piano, nhưng xuyên thẳng qua màn mưa như một mũi đâm sắc nhọn. Hy Triệt trong lòng anh bừng tỉnh, giống như đã bị nốt đàn đó chọc vào vết thương, trở nên hoảng loạn, lay Hàn Canh thét lên đòi quay lại nhà anh ngay lập tức.

.

Nhà Hàn Canh rõ ràng đã qua một cuộc lục soát, đồ vật vung vãi dưới sàn. Anh theo lời Hy Triệt bế cậu ta lại chỗ piano, nơi phát ra tiếng đàn ngỡ là mơ khi nãy.

.

Trong ánh sáng lờ mờ, trên những phím đàn đen trắng có dòng chất lỏng màu huyết dụ nhòa nhoẹt. Con mèo đen bị một thanh sắt nhỏ nhọn đâm xuyên qua ngực, mắt nhắm nghiền, một trong bốn bàn chân móng bật ra sắc nhọn đang ấn giữ nốt cao nhất của phím đàn.

.

Trong lòng anh, Hy Triệt bật run lẩy bẩy.

.

Con mèo của Hy Triệt. Đã chết.

.

Hàn Canh cảm thấy dọc sống lưng như có một luồng hàn khí xông thẳng lên đỉnh đầu. Siết Hy Triệt trong tay, anh biết bản thân mình cũng đang run rẩy.

.

.

Hy Triệt muốn chôn con mèo. Giữa mưa Hàn Canh kéo mũ áo che đầu đào một cái huyệt ở trước nhà. Hy Triệt ngồi tựa vào tường ở hiên, tay vẫn cứ vuốt ve con mèo đen bé nhỏ. Mắt cậu ta mở to không hề chớp, như mặt hồ đêm, sâu không thấy đáy.

.

.

“Chúng ta phải rời khỏi đây, chúng giết HeeBum để dằn mặt … Anh cũng không còn an toàn nữa rồi !” - Hy Triệt bảo Hàn Canh khi anh đặt cậu lên sofa.

.

“Bọn chúng là ai ? Tại sao lại cố hại cậu ?” - Anh hỏi.

.

“…”

.

Hàn Canh thở dài, bỗng nhiên thấy trong lòng có nỗi bực dọc vô cớ. Anh bị đẩy vào tình thế này, mà thậm chí đến lý do tại sao mình ở trong vòng nguy hiểm còn không được biết. Hàn Canh quay phắt người bỏ vào bếp, mục đích làm thứ gì đó cho Hy Triệt ăn, nhưng không thể ngăn nỗi bức bối, tiếng động cứ vang lên loảng xoảng.

.

“Bọn chúng muốn giết một đứa trẻ. Tôi thả nó và giết người của bọn chúng …” - Tiếng Hy Triệt sau lưng. Hàn Canh quay lại. Cậu ta đang ngồi thẳng trên sofa, mắt nhìn trừng trừng vào chỗ piano. Ở đó, vệt máu màu huyết dụ của con mèo vẫn chưa khô, phím mi và sol đỏ thẫm ánh lên trong ánh đèn vàng mờ đục.

.

Hàn Canh quay đi. Chợt hiểu rằng cảm giác bức bối của mình, thật vô lý, không phải vì bất ngờ phát hiện mình bị mắc kẹt trong một tình trạng hiểm nguy không báo trước, mà là do tự tức giận bản thân không bảo vệ được Hy Triệt, và xót xa cứ dâng đầy ngang cổ.

.

Đêm đó, Hy Triệt không muốn ngủ ở sofa, vì mở mắt ra là có thể nhìn thấy những phím đàn màu huyết dụ. Anh bế cậu ta lên gác xếp. Đêm sâu hun hút, trong tiếng nước dột đều đều từ chỗ ngói đã mục, Hy Triệt đầy mộng mị, níu chặt áo Hàn Canh thầm thì nói mê bằng thứ tiếng anh chưa học bao giờ.

.

To be continued