Monthly Archives: Tháng Hai 2009

Broken

Broken
Seether ft. Amy Lee

I wanted you to know that
I love the way you laugh
I wanna hold you high and steal your pain away…
I keep your photograph and
I know it serves me well
I wanna hold you high and steal your pain

Cause I’m broken when I’m lonesome
And I don’t feel right when you’re gone away
You’ve gone [...]

Mối tình đầu

Tết về nhà, căn phòng cũ vẫn y nguyên từng dấu tích một, mẹ không hề dọn, không hề vác hết những thứ linh tinh của tôi tặng đồng nát. Y nguyên đến từng vị trí của những tờ giấy nháp nham nhở vương vãi, của tập nhạc Trịnh hững hờ mở trang Biển nhớ, [...]

Kết thúc

Càng ngày tôi càng sợ hãi những gì mình sẽ viết ra, ngại những suy diễn, những câu hỏi, những ánh nhìn …

Có lẽ, càng ngày tôi càng mòn đi, nhạt màu dần, những hoang mang lấp đầy những khoảng trống đã từng quá chênh chao nhưng rực rỡ … Thời của tôi đã qua, thời của tôi đã qua … Tôi tự nói rồi tự cười mình … thời của tôi đã qua … Thời của những yêu thương mỏng manh đã qua, những huyền hoặc tâm thức cũng tan mất … Ánh nhìn trong trẻo, nỗi đau trong trẻo và cách bộc lộ mình rất thật cũng vụt bay đi … Thời của môt-tôi-nào-đó đã qua, và cái tôi đó chết ! Chết ngắc ! Chết không chút hấp hối trối trăng … Chỉ là lững lờ ngắc ngoải, rồi gục xuống và chết ! Thế là hết, mà hết thật, không phải hết giả vờ, không phải hết theo kiểu tuyên bố “ôh bạn Sai chết rồi, các bạn mặc áo trắng và cầm hồng đỏ đến đưa tiễn” … rồi ít ngày sau bạn-Sai-vừa-chết đó lại lủi thủi bò lên blog, viết một bài dài dài ngắn ngắn cho nước mắt của mình …

Lơ đễnh

Trời đang mưa. Nước chảy lướt thướt trên ô cửa kính. Phong linh rung khẽ những thanh âm không rõ hình hài. Cậu waiter rảnh rỗi ôm guitar cạnh quầy bar chơi romance, bản nhạc nhẹ nhàng len lỏi vào từng phân tử không khí. Buổi trưa mùa đông ở quán đượm đầy hơi giá, nhưng mát lành …

Vị khách đứng bối rối ở ngưỡng cửa, ngỡ ngàng đưa mắt nhìn từng chi tiết của quán. Chiếc ô thẫm một màu xanh kì lạ trong tay nhỏ long tong nước, khăn quàng cổ và jacket sẫm màu cùng những sợi tóc loà xoà buộc cao bất động …

Chủ quán đến muộn, trưa mùa đông biết chắc là vắng khách. Dẫn vào quán là một lối đi nhỏ, đẫm mưa. Chủ quán xuống bus, tay che đầu chạy vội. Sỏi ở lối đi lạo xạo dưới gót chân. Tay đẩy cửa kính vào quán thì tóc đã đủ ướt, những vệt nước thấm trên vai áo …

Rainy day in Saigon

Hôm nay SG mưa, whole day, cái kiểu rả rích khá giống Quảng Ngãi, một phần của chớm Mùa Dài, thế, khiến chợt nhớ ! Dạo này ko hay theo dõi thời tiết, trời mưa làm vướng chút băn khoăn, SG mà mưa thế này, thì chắc là ảnh hưởng bão đâu đó, ko biết [...]