2010
01.20

Hôm nay Saigon mưa, cái kiểu mưa sốt ruột rả rích phát sốt phát cáu phát ghét. Hình như do thời tiết nên đã bị cảm nhẹ.

Sao nữa ?!

Không biết, cả ngày chạy như giặc ngoài đường, bị mưa xối ướt đầu ướt áo, về đến nhà đến 6h là lăn ra ngủ mất đất rồi. Không vì cái kế hoạch viết cái gì đó trước khi off thì đã ngủ thẳng. Tỉnh giấc cảm thấy đầu óc trống rỗng, nên những gì nghĩ được, đừng coi trọng.

Tua băng lại nào. Off ?

Ừh, off !

Sau một thời gian online với tần suất 12hs/ngày, giờ đã đến lúc off.

Lý do ?! Về quê !!!!! Pp bảo, ghét bưu điện, VNPT làm ăn tắc trách, cắt net rồi. Hơn nữa, hình như byethost, ngoài đó vào không được ?! Check Sai quán không được, còn gì để làm ?!

Ra quán ?! Ôi, để kể lần cuối ra quán ở đó cho nghe nhé :D

Đó là một ngày tháng 8.2009. Bạn Sai sau hơn nửa tháng không onl, đã lò dò lê bước ra quán, ý định check vài thứ. Quán quen, nhưng anh Trường (chủ quán lúc bạn Sai còn học 12) đi đâu mất rồi, lại là cái chị gì lạ mặt trông. Oh, không có gì. Onl, check YM, check mail, check blog nhé ?! Okay. Type nào saiquan.info, enter ! IE lập tức đứng khựng, một cái cửa sổ nhảy ra “Bạn đang truy cập vào web đen, xin lỗi … (blah blah) …”. Mô phật, web đen ?! Đã từ khi nào Sai quán thành web đen vậy ?! Bạn Sai ngồi lục lọi cái trí nhớ thủng lỗ chỗ do ngủ quá nhiều của mình, thầm hỏi, hay là mình có up cái gì nặng tính yaoi lên đó nhỉ ?! Rõ ràng là, để giữ hình tượng trong sáng của bản thân, bạn Sai chưa từng mà. Lại ! Saiquan.info, enter. Web đen, again ! Cáu lên, bạn Sai type blogger.com, enter. Và, ngạc nhiên chưa, lại web đen ! Đến đó thì bạn hiểu ra vấn đề. Bạn bắt đầu thích thú với trò mới, bạn lôi hết những URL blog của wp và blogspot mà bạn có thể moi móc được, type lên ô address, enter. Và … web đen, web đen, web đen … Tóm lại cái nào nó cũng đen đúa cả bất kể nội dung thực tế nó thanh khiết (mô phật) đến đâu. Bạn mà nói ra đã dùng blog ai thử nghiệm thì người đó tha hồ mà tự kỷ. Mà thôi đấy, ai là người quen, có trong friends list, và không có trong friends list, dùng wp và blogspot thì về kiểm tra blog hộ cái xem nó đen cỡ nào nhá.

Sự việc không dừng ở đó. Nếu bạn Sai không nhầm thì cái phần mềm chặn truy cập web đen ngu ngốc đó đã báo về máy chủ. Chị kia (một chị không hề biết gì về bạn Sai cộng tính cách và nhân cách, hje hje, của bạn Sai), lần “web đen” đầu tiên, đã quay lại nhìn về phía bạn Sai không mấy thiện cảm. Lần thứ n nào đó lớn hơn 2, có vẻ chị ấy mất kiên nhẫn, đứng lên rời máy chủ, đi ra sau lưng bạn Sai nhòm nhòm đầy vẻ kỳ thị. Hôh hôh, bạn Sai nghĩ, lần sau vào, dám chị í sẽ quàng vào cổ bạn Sai cái biển “Chuyên gia vào web đen” lắm, thật là nhục mặt !

Ai vui vui vác đoạn web đen lên BSN cho anh Trường đọc hộ cái nhá :))

Đừng dẫn link đây được rồi ^^!

Ahhhh, thật là linh tinh !

Tóm lại là, ừh đấy, bạn Sai sắp off rồi !

Hệ quả là gì ?!

Không thể liên lạc bằng YM, email. Không thể update blog, Sai quán hay Ưu đường đều sẽ bỏ bẵng. Solitude dù có viết được cũng không up được, nhưng tuyệt đối không bỏ fic nên mong mọi người đừng bỏ Sai.

Về Sai quán, hy vọng đừng để views trung bình của năm 2010 tụt. (Hahah, đồ đua đòi !)

Blogs của mọi người cũng không check được. Cuối tháng 2 sẽ quay về sẽ check một thể, nên hãy viết chăm chỉ nhé ^^!

Chip, toàn cảnh SJ tháng 1, tháng 2.2010 trông cả vào blog em ^^!

Cách liên lạc tạm thời chưa nghĩ ra. Có gì cứ quăng hết vào YM rồi nếu mà, nếu mà, bằng cách thần tiên nào đó, onl, sẽ giải quyết.

Rất yêu mọi người, ăn Tết vui vẻ nhé ^^! Và Valentine’s nữa, cho những ai đang yêu ^^!

Hẹn gặp lại vào khoảng 25.2

With Love
From Sai

2010
01.18

Có phải là chưa từng để nhạc của Super Junior lên blog không ? Ngoài Kyu ra thì chưa từng đề cập đến NHẠC của Super Junior đúng không ?

Đã replay bài này rất nhiều lần này.

Là do âm thanh của Premium Live in Japan quá tốt, hay là do DVD ? Diễn live mà thậm chí còn hay hơn cả bản audio nghĩa là sao ?

Thân là một fangirl, phải trưng nhạc của Super Junior lên chứ nhỉ, hahah !

Không hiểu sao mà thích lắm. Xưa nay vốn không thích giọng Wook, vì nó cao và thanh đến mức hơi gắt, nhưng trong bài này quả thật không hề thấy tí khó chịu nào. Kyu vẫn thế, hát được tất cả các thể loại, giọng sâu và đầy nội lực. YeSung thì những đoạn phiêu thôi rồi, thích cái kết của bạn í. Hyuk có phải là rap tốt hơn YunHo và YooChun trong audio không ? (Khách quan nhé, Cass chém tui tui chém lại đó, đối với nhạc, tôi không bênh ai hết, huống nữa tôi thích SJ không vì nhạc.)

Phải thừa nhận chất lượng âm thanh ở Premium Live in Japan quá tốt ^^!

Replay nữa đây ^^!

2010
01.17

Lời u ám quá. Hình như bài nào của Jay cũng vậy ?

Thấy có chút kết nối với Dạ Khúc.

Này, nghe đây, từ nay có cái kiểu đọc mà không comment nữa thì không ngần ngại đóng luôn blog đâu đấy. Abc gì thì cũng phải àh ờh một tiếng chứ. Nhìn comment box chỉ toàn comment của Chip không, bực lắm ! Mấy vị có còn là bạn của tui không ?

2010
01.16

Tôi quả thật đột nhiên không biết mình muốn gì.

Hoặc có thể là hiện giờ không muốn gì hết.

Giống như đang lạc giữa hoang mạc, nhìn bốn phương tám hướng đều là tuyết trắng trải dài dằng dặc, không biết phải quay đi đằng nào mà bước tiếp.

Nuốt khan thấy họng khô khốc, có cái gì chẹn lại ngang cổ. Có khi là nước mắt …

Buồn như điên dại.

Rũ người.

Chiều đi nhà sách, bảo là đừng có mua gì đấy nhé, cuối cùng cũng không ngăn được. Yêu Người Ngóng Núi của Nguyễn Ngọc Tư. Và Tình, của Marguerite Duras. Lý do của Tình là vì cái bìa đẹp. Đẹp thua bìa Bắt Trẻ Đồng Xanh một chút … Màu xanh ngọc. Quả là người duy mỹ, hoặc đúng hơn là chuộng chủ nghĩa hình thức.

Chưa đọc nữa. Có lướt qua một chút, giọng văn khá mượt mà. Vậy thôi.

Tôi nghĩ mình giống như đang đi một mình giữa hoang mạc. Lạnh, co người trong đống áo. Vì một mình nên cúi gằm mặt. Trong một khoảnh khắc thấy đau đớn tức ngực, lặng lẽ khóc, rồi òa khóc … Vụt chạy. Mũi nghẹt và giá băng vờn buốt da đầu.

Rồi gục xuống.

Cuộc đời cơ bản là buồn, sau đó là cái chết.

Mà chết rồi thì cứ nằm đó thôi. Tuyết chôn. Sách chưa đọc cắm làm bia mộ.

Mắt mở thao láo, lẩm bẩm “Tôi chết rồi !”

Hoặc là “Tôi điên rồi !”

Mà thực ra là điên rồi thật !

2010
01.15

Nagareru namida wo
Toki no kaze ni kasanete

Tôi nghe 2 câu hát thôi, đúng 2 câu, KyuHyun hát trong MiniDrama Ep.5. Một show giải trí, chia 2 đội sấp ngửa đi xin 100 yen của người đi đường với tình trạng không bạn nào nói được một câu tiếng Nhật tử tế. Đội 1 là DongHae và EunHyuk, đúng cái đôi đảm nhiệm phần dance nên lôi người ta lại xin tiền bằng cách nhảy cho người ta coi là khỏi bàn cãi. Đội 2 có YeSung và KyuHyun, đảm nhiệm hát, lại là khỏi bàn về cách thức xin tiền, làm ca sĩ hát rong là cái chắc.

KyuHyun kéo một đôi người Nhật lại, và hát. Ừh, 2 câu, với bấy nhiêu âm tiết đó, đúng 2 câu, sau đó thì vừa Thank you vừa Sugoi loạn xạ. Đúng 2 câu “Nagareru namida wo, toki no kaze ni kasanete” … đã làm tôi sấp ngửa ghi lại phiên âm, rồi lại sấp ngửa lên mạng google bài hát gốc. Là Tears của X-Japan.

Không hiểu sao, tôi không thích bài hát gốc, trong đầu vẫn cứ vang mãi âm thanh của Kyu.

Nagareru namida wo
Toki no kaze ni kasanete

Gốc là một bản rock ballad, Kyu hát có 2 câu, nhưng đó là thứ âm nhạc nhấn người ta xuống một cõi mênh mang. Sao mà giọng cậu ta lúc nào cũng vậy nhỉ ? Càng bỏ đi những mix những đệm lại càng sâu hun hút, êm ngọt chết người.

Trước đó, đêm qua, cũng đã sấp ngửa google một bài hát Kyu hát trong một chương trình ở Trung Quốc, là Nước mắt sao Bắc Cực. Kyu hát một đoạn điệp khúc ngắn, vài câu, không đệm, phát âm rất đáng yêu. Bản gốc của Trương Đông Lương, khá hay. Nhưng, lại nhưng, trước đó đã từng nghe Nước mắt sao Bắc Cực rồi, bài này rất nổi tiếng, mà lại không nhớ, để chờ đến một lần nghe Kyu.

Tính cả 7 years of love, là đã 3 lần sấp ngửa google bài hát gốc khi nghe Kyu hát ngẫu hứng một đoạn. 7 years of love là Kyu hát cả bản remake, không nói gì, nhưng với 2 bài còn lại, vẫn nghĩ Kyu hát hay nhất.

Thậm chí đến giờ, khi nhẩm theo Nước mắt sao Bắc Cực, chỗ Shou bu tsu de xiang nian, vẫn phát âm theo cái kiểu tiếng Trung người Hàn của Kyu …

Kyu àh, Kyu …

Nagareru namida wo
Toki no kaze ni kasanete